Minh Hôn Với Quỷ

Chương 45: C45: Ta nhất định sẽ giết liên trì



Bạch Xà vặn vẹo thân mình, một lát sau thân thể Bạch Xà bắt đầu mềm oặt xuống. Không những thế, ở trong sơn động nơi Huyết Vũ đang ngồi dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy có một đám hắc khí thoát ra từ trong thân thể Bạch Xà.

Đám hắc khí đó giống như một đám sương mù màu đen, không có thực thể, chỉ có thể lơ lửng giữa không trung.

Hắc khí cười lên khặc khặc vài tiếng quái dị, sau đó mới dùng âm thanh âm lãnh nói: “Bao giờ ngươi mới tìm thân thể mới cho ta?”

Câu hỏi này rõ là hướng về phía Huyết Vũ, nhưng hắn vẫn không để ý tới đám hắc khí kia, chỉ chuyên tâm lấy máu của Bạch Xà, nhưng máu của Bạch Xà lại ít đi trông thấy. Huyết Vũ chỉ nghĩ qua cũng biết chuyện này là do hắc khí kia làm ra.

Bạch Xà này ngày ngày được ngâm mình trong linh dịch, theo lý mà nói máu không thể ít như vậy.

Huyết Vũ ôn hòa v,uốt ve Bạch Xà, cuối cùng cũng ném mấy bình ngọc kia vào trong nhãn không gian, sau đó dùng tốc độ cực nhanh đưa tay lên bóp chặt lấy đám hắc khí.

Kỳ lạ là rõ ràng hắc khí chỉ là đám sương đen không có thực thể, nhưng lại bị Huyết Vũ tóm chặt trong lòng bàn tay, không tài nào thoát ra được, nó thét lên một tiếng chói tai, nhưng Huyết Vũ vẫn bất động thanh sắc, gương mặt xinh đẹp quyến rũ trầm tĩnh như nước.

Hắc khí dùng hết sức giấy dụa ra khỏi tay hắn, nhưng dường như nó đã đánh giá cao năng lực của bản thân rồi, Huyết Vũ chỉ cần siết tay một cái, nó đã cảm thấy đau đớn không chịu nỗi, linh thức giống như bị cắt ra từng mảnh nhỏ. Nó không hề nghi ngờ việc Huyết Vũ sẽ bóp ch.ết nó ngay bây giờ.

Lúc này hắc khí mới cảm thấy sợ hãi, run rẩy nói: “Dừng… Dừng tay! Ta trả lại cho ngươi là được! Ta trả là được chứ gì!”

Vừa nói nó vừa há miệng ra định nhổ máu của Bạch Xà ra ngoài, tuy rằng cũng không ai biết giữa một đám sương đen như vậy thì miệng của nó ở đâu…

Nhưng Huyết Vũ đã đoán được hành động của nó, hắn chán ghét buông lỏng tay, sau đó rút từ trong ngực. ra một chiếc khăn tay màu trắng, cẩn thận tỉ mỉ lau từng ngón tay như ngọc của mình.

Hắc khí thấy bản thân được thả, vội vàng thu mình vào trong góc sơn động co ro, cũng không nhắc tới việc muốn nhả thứ đó ra nữa.

Hai tuần trà sau Huyết Vũ mới lau xong bàn tay của mình, hắn tiện tay ném chiếc khăn xuống đất, sau đó lạnh giọng nói: “Còn dám hút máu của nó, bổn tọa nhất định sẽ bóp chết ngươi!”

Đám hắc khí gật đầu như gà mổ thóc, nhưng sau đó ngẫm lại, cảm thấy bản thân phải chịu thiệt cho nên muốn thương lượng với Huyết Vũ đôi chút: “Khi tỉnh táo ta tuyệt đối sẽ không hút máu của nó, nhưng ngươi biết bản năng của ta là hấp thu năng lượng mà, tới lúc ta ngủ rồi… Thì khó mà nói lắm, hay là như vậy… Khi ta còn thức sẽ khống chế bản thân, nhưng khi ngủ rồi thì ngươi có thể cho ta hút một chút không… Không nhiều! Một chút thôi! Một chút thôi là được!”

Huyết Vũ đổ máu của Bạch Xà trong bình ngọc ban nãy vào miệng, mùi thơm của máu lan tỏa trong không khí. Đôi mắt của hắc khí khẽ lóe lên, nó lè lưỡi liếm môi, đúng là rất thơm!

Nhưng câu tiếp theo của Huyết Vũ lại như dội vào đầu Bạch Xà một chậu nước lạnh, hẳn nói: “Ngươi có thể. thử”

Hắc khí tức bực bội không vui: “Vậy bao giờ ngươi mới tìm thân thể mới cho ta, bản năng của ta là hấp thu lực lượng, nếu tiếp tục để ta ở trong Bạch Xà, tuyệt đối sẽ có ngày ta hấp thu nó sạch sẽ!”

“Vậy ngươi có thể lơ lửng bên ngoài.”

“Không được, như vậy thì tổn hại hình tượng của ta lắm!

Huyết Vũ lập tức bật cười: “Ngươi vẫn còn biết tổn hại hình tượng cơ à?”

Hắc khí trừng mắt nhìn Huyết Vũ, buông lời đe dọa: “Ta đường đường là Ý chí Thiên địa, xuất hiện với bộ dạng này sao có thể khiến người khác kinh sợi” Huyết Vũ không để tâm cho lắm à một tiếng.

Hắc khí lập tức buồn bực lẩm bẩm: “Thái độ đó của ngươi là sao! Đợi tới khi ta lớn mạnh, người ta giết đầu tiên nhất định phải là Liên Trì! Đáng ghét, sao hắn dám cướp đi lực lượng của ta! Còn ngươi, xem ở phân lượng ngươi chăm sóc ta lâu nay, ta sẽ đại nhân đại lượng tha cho ngươi một mạng!”

Nói tới mấy câu cuối, giọng điệu của hắc khí không khỏi đắc ý, nó dường như đã tưởng tượng ra cảnh tượng có một ngày Huyết Vũ cao ngạo phải quỳ dưới chân nó xin tha mạng. Càng nghĩ hắc khí càng cảm thấy hưng phấn, không nén nổi tiếng cười quỷ dị.

Gương mặt Huyết Vũ không hề biến sắc, cũng không vì lời của nó mà bị dọa, nhưng cũng vì câu cuối của hắc khí khiến Huyết Vũ xem nhẹ mấy câu nó nói phía trên, hắn còn khinh bỉ nói: “Chỉ với vài phần bãn lĩnh này của ngươi cũng dám xưng một tiếng Ý chí Thiên địa, ngươi từng thấy Ý chí Thiên địa nào yếu như ngươi chưa? Nhìn bộ dạng của ngươi bây giờ, bổn tọa cũng lười động thủ, nếu không ngươi nghĩ bản thân có thể sống được tới ngày hôm nay ư?”

Huyết Vũ năm lần bảy lượt đả kích hắc khí, khiến hắc khí cũng không khỏi trầm tư, nó thật có yếu như vậy sao?

Hắc khí có yếu hay không thì không biết, chỉ biết rằng hiện tại hắc khí thật sự không làm gì được Huyết Vũ.

Huyết Vũ đã uống xong bình máu của Bạch Xà ban nấy, hắn cảm thấy trong thân thể cuồn cuộn lực lượng, Huyết Vũ hưng phấn, hắn đã rất lâu không thăng tiến về thực lực rồi. Lân này đột phá, nhất định sẽ tiến vào cảnh giới mới!

Hắn khoanh chân, tiến vào nhập định. Hắc khí ở góc. sơn động nhìn thấy Huyết Vũ nhắm mắt lại rồi, rụt rè mãi tới dám bay về phía hắn, sau đó du tẩu quanh thân Huyết Vũ. Nhưng trong động thật sự quá nhàm chán, chỉ bay lượn được một lúc hắc khí đã cảm thấy mất hứng, nó quay đầu nhìn về phía Bạch Xà đang quấn trên cổ tay Huyết Vũ.

Bạch Xà đã mở linh trí, nó đang mơ màng ngủ bỗng cảm nhận được một ánh mắt nóng rực nhìn về phía mình, thân thể không nhịn được căng cứng.

Hắc khí cũng chẳng thèm quan tâm Bạch Xà người †a có đồng ý hay không đã chui tọt vào trong thân thể Bạch Xà, cướp quyền khống chế thân thể Bạch Xà.

“Có thân thể vẫn là thoải mái nhất!” Bạch Xà uốn éo. thân mình, âm thanh không còn âm lãnh như lúc trước mà trở nên linh động dễ nghe.

Nói xong câu đó, nó không để ý tới Huyết Vũ nữa mà bò một mạch ra khỏi sơn động, muốn đi dạo vài vòng xem có thể tìm được thân thể nào thích hợp hơn Bạch Xà hay không.

Thật ra, nó vẫn luôn có chấp niệm với hình dạng nhân loại. Ngay cả Huyết Vũ cũng không ít lần thắc mắc,

Ý chí Thiên địa sinh ra vốn không có trí tuệ tình cảm, đương nhiên cũng chẳng cần quan tâm hình dạng bên ngoài của mình thế nào, thế nên không biết chấp niệm biến hóa thành nhân loại của hắc khí ở đâu ra.

Chỉ có trong lòng hắc khí mới biết, kể từ ngày đầu †iên nhìn thấy bộ dạng nửa thân trên ướt sũng, mái tóc. đen dài dính chặt vào gương mặt yêu nghiệt nam nữ bất phân của Huyết Vũ, bả vai rắn chắc, bụng không chút thịt thừa… Hắc khí đã hạ quyết tâm phải biến hóa thành bộ dạng xinh đẹp hơn hắn!

Bạch Xà chỉ là một con rắn nhỏ bằng ngón tay cái, cho nên thân thể nó rất nhanh đã lẫn vào trong tán lá cây mất dạng.

Về phần Tang Ca, hiện tại nàng đang ở trong tẩm điện của mình, mắt to trừng mắt nhỏ với Liên Trì.

Lúc đầu Liên Trì còn lí thẳng hùng hồn nhìn thẳng vào mắt nàng, nhưng thời gian càng trôi qua, hắn lại càng nhụt chí, cuối cùng biến thành rụt rè cúi thấp đầu co ro một góc như hài tử làm sai đợi trưởng bối trách phạt.

Chuyện phải kể từ lúc Tang Ca trở về phòng, nàng phát hiện trong phòng có thêm một. Mà Vật đó lại là Liên Trì vốn bị nàng nhốt ở ngoài cửa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.